Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Video Nổi bật

dẫu biết như vậy cũng xin đừng rơi nước mắt

 * Bài viết này là một bài kiểm tra môn Văn của tôi hồi cấp 3, với đề bài "Thanh xuân ý nghĩa." Tôi viết nó cho chính tôi, cho những ngày tháng vừa mệt nhoài, vừa hồn nhiên đó. Chào Gang Thép, bằng những kỷ niệm cũ kỹ nhưng vẹn nguyên và đong đầy! "Cuộc đời mỗi người là một chuyến xe trở dọc dài kí ức, mỗi điểm dừng chân là những sân ga. Có lẽ, ai cũng muốn quay ngược thời gian để trở về với thanh xuân của chính mình - nơi những ngông cuồng và bồng bột của tuổi trẻ đang thoả sức dạo chơi, nơi góc sân trường một bờ vai đứng đợi, nơi những kỉ niệm hồn nhiên như một vệt xước chạy qua tim để mỗi khi đặt tay lên lồng ngực ấy, thấy trái tim mình đã từng đập lên những nhịp đập xôn xao và cô đơn nhiều đến thế. “Vì có những sân ga không như lòng đã nghĩ Vì có những gió giông cản lối, hao hụt niềm tin...” Ta còn trẻ để rong chơi, để vui đùa cùng những vệt nắng và ngước mắt ngắm nhìn những màu mây. Ta như kẻ du hành trên hành trình đơn độc, đặt lên bao ước mơ bồng bềnh về tương lai...

Bài đăng mới nhất